Pair of Vintage Old School Fru

Chương 1



- Này, Bi đang làm gì đó?

Đang loay hoay trang trí cho chiếc xe hơi đồ chơi màu vàng chóe một ít cây lá, tôi nghe gọi liền giật mình quay đầu lại.

Cô bạn Nana đang đứng phía sau, tay cầm cây kem socola nhâm nhi, đôi mắt to tròn nhìn tôi dò hỏi.

- Trang trí lại xe hơi để chút nữa rước dâu chứ chi. - Tôi đáp, mắt nhìn lom lom cây kem ngon lành trên tay Nana.

- Đẹp ghê há! - Nana cười toe toét, khoe mấy cái răng sún nhưng trong mắt tôi lại rất duyên.

Rồi nhận ra ánh mắt "đói khát" của tôi, Nana hào phóng đưa cây kem ra:

- Bi ăn không?

- Có một cây sao ăn đủ? - Tôi nuốt nước bọt đánh ực, tham lam hỏi.

- Bi ăn hết đi, Nana ớn rồi!

Nana nhét cây kem mát lạnh vào tay tôi, nụ cười răng sún càng thêm rạng rỡ.

Tôi ngó quanh, không thấy ai thì cầm cây kem ngay, đưa vào miệng cắn một phát hơn phần tư.

- Kem ngon ghê! - Tôi suýt xoa, tranh thủ thời gian quất sạch cây kem chỉ trong vài giây, sau đó đưa tay áo chùi chùi chút kem còn dính ngay mép.

- Hi hi...!!

Nana cười khúc khích, ánh mắt tinh nghịch nhìn tôi, cái mỏ hơi chu ra. Cô bé luôn chọc ghẹo thói tham ăn tục uống của tôi.

Biết sao được. Nhà tôi rất nghèo, ba mẹ làm việc quần quật cả ngày nhưng gia đình vẫn luôn trong cảnh đói ăn. May mà ba mẹ chỉ sinh một mình tôi, nếu có thêm đứa em nào nữa chắc tôi còn tham ăn hơn bây giờ.

Nhà nghèo thiếu thốn nhưng ba mẹ quản giáo tôi rất nghiêm, không bao giờ cho phép nhận quà bánh của bất cứ ai. Nhất là từ Nana, cô bạn hàng xóm tốt bụng luôn cho tôi bánh trái.

Có lần, tôi lén ăn ké ổi của Nana, bị mẹ phát hiện lôi ngay về nhà cho một trận, chẳng những vậy còn cấm cửa mấy ngày liền, không cho tôi bước chân ra khỏi nhà.

Từ hôm đó, tôi cạch đến già, chẳng dám ăn gì của Nana nữa. Nhưng bữa nay trời nóng bức, cây kem thì mát lạnh, ngon lành quá thể, rốt cục tôi không kiềm được sự thèm thuồng của bản thân. Sau khi ăn xong mới thấy sợ, mắt dáo dác nhìn tới lui sợ bị ba mẹ phát hiện thì chết đòn.

- Đừng lo! Nana không thấy cô chú nên mới đưa kem cho Bi đó. - Nana nháy nháy mắt, chẳng biết đang an ủi hay chọc quê tôi nữa.

Tôi gãi gãi đầu, giả vờ chú tâm vào chiếc xe đồ chơi để khỏa lấp sự xấu hổ.

- Sắp xong chưa? - Ngồi nhìn tôi bày trò một lúc, Nana hỏi.

- Chưa đâu, chắc chiều tối mới xong. - Tôi đáp, vô cùng tập trung vào công việc.

- Lâu quá vậy! Giờ đó Nana phải học bài rồi, không chơi được. - Nana dẩu môi ra, phụng phịu.

- Thì mai chơi cũng được mà? Có vậy cũng thắc mắc! - Tôi bực dọc gắt.

Nãy giờ loay hoay gắn bông gắn hoa cho chiếc xe nhưng cứ bị rớt lên rớt xuống, tôi đang bực mình mà Nana cứ lải nhải bên tai.

- Bi hứa rồi đó nghen! Mai nhớ qua rước Nana đó, mà quên nữa, trưa mai Nana mới đi học về.

- Vậy thì trưa mai. - Tôi đáp nhanh cho xong.

Nhắc tới nhắc lui mấy lần, chờ tôi đồng ý hứa hẹn thì Nana mới chịu tung tăng đi về.

Nhà Nana nằm ở đầu xóm, căn nhà lầu bốn tầng màu xanh cốm nổi bật, giàu nhất xóm tôi. Còn nhà tôi thì ở tận cuối xóm, thuộc vào diện nghèo nhất, nhà tranh vách đất. Mỗi khi trời mưa thì mái nhà dột cứ như đang tắm mưa, ba mẹ tôi phải lấy xô chậu hứng nước nhỏ giọt khắp nơi.

Nhà tôi nghèo nên bị những người trong xóm khinh thường, chẳng ai ngó ngàng tới. Sự ghét lây đó chuyển cả sang tôi, trong xóm chỉ mỗi mình Nana chịu chơi với tôi, còn những đứa trẻ khác cứ thấy tôi là xua đuổi.

Tính tôi khá hiền lành, nhưng lại có tật dễ nổi cáu. Trong khi Nana rất nhút nhát, hay khóc nhè, lại còn nói nhiều, nên lắm lúc bị tôi nạt cho khóc chạy về nhà.

Được cái Nana không giận lâu, qua hôm sau thấy tôi thì lại lân la tới gần rụt rè hỏi vài câu, sau đó huề cả làng, lại chơi đủ trò. Cuối buổi vui chơi luôn là kịch bản của ngày hôm trước lặp lại, Nana vừa chạy về nhà vừa khóc. Bỏ lại tôi ngồi bực bội, bực cả mình lẫn Nana.

Chẳng hiểu sao tôi cứ thích ăn hiếp Nana thế không biết. Còn Nana nữa, cũng thật là... nói quá nhiều.

Hôm nay là một ngoại lệ, Nana vui vẻ đi về mà không khóc là vì cô bé tranh thủ về sớm, trước khi tôi đổ cộc.

Trò chơi mà tôi và Nana thích nhất là cô dâu chú rể. Đáng lẽ chơi trò này phải có hai họ nhà trai và gái, nhưng do trong xóm chẳng ai thèm chơi với tôi nên đám cưới luôn diễn ra mà chỉ có mỗi cô dâu xinh xắn và chú rể mặt mũi lem luốc, ốm nhách ốm nhom.

Điều tôi tự hào nhất là Nana chỉ chịu làm cô dâu khi tôi đóng vai chú rể. Còn lại, với những đứa trẻ khác thì Nana không thèm chơi trò này. Đây cũng là lý do bọn chúng rất ghét tôi, ghét cay ghét đắng, thi thoảng hè nhau đánh cho tôi một trận ê ẩm mình mẩy.

Mỗi lần như vậy, Nana vừa khóc mếu máo vừa nài nỉ bọn nó tha cho tôi. Trong khi tôi thì lì lợm, im thin thít ăn đòn, chứ nhất định không thèm xin xỏ.

Chiếc xe hơi đồ chơi màu vàng hay dùng để "rước dâu" này là tài sản quý giá nhất của tôi. Ba mẹ vừa tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật lần thứ năm cách đây mấy tuần. Và tôi, tuy hay bắt nạt Nana nhưng rất hào phóng cho cô bé ngồi lên, ngoài ra bất cứ đứa nào đụng vào đừng hòng tôi để yên.

Nana đi về lâu rồi, tôi vẫn còn ngồi cặm cụi dán dán, cột cột mấy bông hoa cây lá lên xe, đến tận tối mịt mới xong. Lòng nhủ thầm ngày mai sẽ cho Nana một bất ngờ với chiếc xe hoa mà theo tôi là rất lộng lẫy.

Nhưng lời hứa của tôi với Nana mãi mãi không thực hiện được.

Tối đó, khi về nhà tôi nghe ba mẹ bàn với nhau chuyện chuyển nhà đi nơi khác.

Ông bà nội tôi vốn rất giàu, và ba tôi từng là một công tử thứ thiệt nhưng vì yêu và cưới mẹ tôi, bất chấp ông bà phản đối nên bị đuổi khỏi nhà. Giờ nghe ba tôi nói là ông bà đã chấp nhận tha thứ cho ba, muốn ba đưa mẹ và tôi về lại gia đình sinh sống. Ông bà nội còn hứa sẽ cho tiền làm ăn.

Nghe lỏm được câu chuyện, tôi rất vui mừng, nhưng cũng thấy buồn buồn mà không rõ nguyên do.

Đêm đó, tôi lên cơn sốt, chẳng biết trời trăng gì nữa. Qua hôm sau, tôi vẫn li bì mê man trên giường nhưng cảm giác mơ hồ mình đang được đưa đi.

Đến mấy ngày sau, khi tôi tỉnh táo lại thì mới nhận ra gia đình tôi đã chuyển đến nhà ông bà nội sinh sống. Nơi này cách khu xóm cũ tôi cư ngụ tận ba mươi cây số. Đi mà không kịp chào hỏi Nana, nhưng với một đứa trẻ mới năm tuổi như tôi, quãng đường này quá lớn để vượt qua.

Những ngày kế tiếp, tôi cứ ra vào trong trạng thái ngẩn ngơ, muốn gặp Nana mà không biết làm thế nào. Tôi cũng không dám hỏi ba mẹ, hai người được ông bà nội cho tiền làm ăn nên bận rộn cả ngày, đâu có thời gian để ý đến tâm trạng của một thằng nhóc.

Thời gian sau đó, tôi làm quen với lũ trẻ hàng xóm mới. Nhà ông bà nội giàu có, xây hẳn mấy căn nhà lầu cạnh nhau, vườn rộng rãi thoáng mát, đầy cây trái. Lũ trẻ con hàng xóm thấy tôi thì đứa nào cũng nịnh nọt, mong mỏi được tôi cho vài trái ổi, trái xoài ăn. Tôi muốn gì được đó, nói sao bọn nó nghe vậy.

Trí nhớ ngây thơ của trẻ con thì được bao lâu. Chưa đầy tuần lễ, tôi đã quên béng Nana là ai, và có lẽ cô bé cũng thế.

Khi lên cấp hai, một lần tình cờ đi chơi ngang xóm cũ, tôi có vào tìm nhưng gia đình Nana đã dọn đi từ lâu rồi. Ngôi nhà lầu bốn tầng màu xanh cốm cũng bị dở bỏ, người ta xây lên căn hộ khác bề thế, khang trang hơn.

Về sau, thỉnh thoảng suy nghĩ vớ vẩn một mình, tôi cũng nhớ đến Nana. Nhưng ký ức ngày càng mờ dần cho đến khi tan biến, ẩn sâu vào một góc kín phủ đầy bụi nào đó trong tâm hồn.



o0o




Thời gian trôi nhanh, cuộc sống gia đình tôi từ lúc chuyển về nhà nội thay đổi một cách chóng mặt.

Ba mẹ tôi làm ăn gặp thời, phất lên nhanh chóng. Tôi cũng từ thằng bé rách rưới nghèo đói trở thành công tử nhà giàu, càng lớn càng ăn chơi đua đòi.

Khi câu chuyện này diễn ra thì tôi đang trên đường về quê thăm nhà. Nói thăm nhà cho oai vậy thôi, thực ra tôi bị ba mẹ bắt buộc trở về sau sự cố ăn nhậu say xỉn tông gãy chân ông già bán vé số cách đây mấy ngày.

Kể ra cũng quá xui xẻo. Ba tôi lên lo giải quyết vụ tai nạn do thằng con trời đánh gây ra, rồi chẳng hiểu thằng khốn nào ở cùng nhà trọ với tôi buột miệng nói ra chuyện tôi đã bị trường đuổi học. Báo hại ông già nổi cơn lôi đình, thiếu chút nữa mang tôi ném ra giữa đường cho xe tải cán.

Sự việc sau đó thì không nói cũng biết, ba mẹ "triệu hồi" tôi về ngay. Tôi hẹn lần hẹn lữa ngày này qua ngày khác, được mấy hôm thì ông bà già cắt luôn lương. Không có tiền, tôi đói nhăn răng nên hôm nay buộc phải khăn gói về nhà. Tâm trạng cực kỳ bực bội, chán nản.

Sài Gòn có nhiều thứ để ăn chơi, gái đẹp đầy đường. Mấy con ghệ xinh xẻo của tôi đều ở trên ấy, giờ về quê thấy chán kinh khủng.

Đã vậy, đang chán nản cắm đầu bon bon trên đường thì trời lại đổ mưa. Mưa to như trút nước, hạt nào hạt nấy to bằng đầu ngón tay, giáng thẳng vào mặt đau điếng, mà tôi thì lại có thói quen chẳng bao giờ mang theo áo mưa.

Tôi giảm tốc độ, ngó qua lại tìm chỗ trú mưa. Sau khi nhìn thấy một căn nhà xập xệ, có vẻ vô chủ nằm ở lề đường, tôi rú ga vọt vào trong, ngừng trước mái hiên.

- Gần tới nhà mà còn mắc mưa, xui xẻo thiệt! Mẹ nó...

Tôi lầm bầm bước xuống xe, tay phủi phủi chút nước mưa dính lên người.

Đang chửi rủa chưa dứt câu, chợt nhìn thấy có người đứng gần đó, tôi giật mình cứ tưởng ma, suýt tí nữa la toáng lên. Bật mí một chút, tôi rất mạnh mẽ, chuẩn men trăm phần trăm nhưng lại cực kỳ sợ ma. Biết việc này rất đáng xấu hổ, nhưng tính tình trời sinh ra đã vậy, không sửa được.

Qua cơn hoảng hồn, tôi chăm chú nhìn kỹ người đứng dưới mái hiên cùng với mình.

Đây là một cô gái tầm tuổi tôi, khoảng hai mươi, hai mốt gì đấy là cùng. Nhìn ngang thì khuôn mặt cô nàng khá ấn tượng, nhất là sống mũi cao thẳng tắp.

Để xem, cô gái đi chiếc Attila Elizabeth màu đỏ, có vẻ gia cảnh cũng tạm, không đến nỗi 


Chuong 2


U-ON
Đhquynhon/ facebook/ Trang Chủ

♫ Tìm nhac mp3 ♫